giấc mơ quê cơn mơ hất tôi lên lưng đồi quê cũ

giấc mơ quê
cơn mơ hất tôi lên lưng đồi quê cũ
đêm mênh mông trên ngọn gió non hiền
nghe sương thở đầm đìa lên lá bóng
nỗi thiên nhiên buông thả đủ điều
em ở rất xa trong lối tối
lại về nhè nhẹ ngắt mùa xanh
trời hỡi môi khuya mà ấm vậy
nhong nhánh hồn trăng lên bao cánh lá chè
ngỡ sao vỡ cõi thiên hà vạn thủa
rắc lên đồi tình ái mấy mênh mang
và gió hát vào đêm đầy tâm sự
như đam mê muôn lá thắm bạt ngàn
nào có thể bước thêm những bậc trăng cao nữa
tôi tan trong thanh loãng của trời quê
và trong cả chính lòng tôi từng mộng
bao được,thua,còn ,mất lịm dần
xin cúi mặt xuống muôn năm Đất Tổ
siết ghì yêu lên mầu mỡ quê nhà
để tỉnh dậy có lên rừng xuống biển
vẫn mang theo giấc mộng đẹp quê nhà …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *