NỖI BUỒN ĐÊM ĐÔNG Đêm Dài Thức Trắng Bởi Đông Tuyết Rơi Gió Lạnh Nhớ Mong Một Người

…..NỖI BUỒN ĐÊM ĐÔNG…..
Đêm Dài Thức Trắng Bởi Đông,
Tuyết Rơi Gió Lạnh Nhớ Mong Một Người !
ĐÊM..thao thức, sầu chưa vơi cạn,
DÀI.. nhớ thương người bạn tình chung.!
THỨC.. lâu dạ lắm não nùng,
TRẮNG..canh vì nhớ khôn cùng người xa !
BỞI..xa quá tình ta cách trở,
ĐÔNG..qua mành mà ngỡ bước em…
TUYẾT.. buông trắng xóa bên rèm,
RƠI..qua khe cửa, … lòng thêm nhớ nhiều !
GIÓ.. đông biến tình yêu tôi mất,
LẠNH.. cõi lòng, sầu chất đầy tim.
NHỚ..em… giờ biết đâu tìm ?
MONG.. ngày tương hội đắm chìm ái ân !
MỘT.. người vắng, bao lần nhắc nhở,
NGƯỜI.. nhớ người… nặng nợ chờ mong.
ĐÊM DÀI THỨC TRẮNG BỞI ĐÔNG,
TUYẾT RƠI GIÓ LẠNH… NHỚ MONG MỘT NGƯỜI !
HT

30 bình luận về “NỖI BUỒN ĐÊM ĐÔNG Đêm Dài Thức Trắng Bởi Đông Tuyết Rơi Gió Lạnh Nhớ Mong Một Người”

  1. Chả hiểu nhớ một người nào nữa ý . Hôm nọ thì thấy Cô nọ . Hôm kia thì thấy Cô kia . Hôm trước thì thấy Cô trước . Tóm lại Huynh … ĐA CÔ ! Nhưng mà thơ thì da diết quá .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *